nhó, đánh tôi bôm bốp vào lưng, ngồi giãy đành đạch:
- Trả Bi cho em! – Con cún mặt ngu này tên Bi
- Bi của anh nè, lấy không? – Tôi cười nham nhở
- Vô duyên, em ghét anh! – Cô bé nhăn nhó quay mặt đi
- Thì ghét đi, có Bi rồi cần gì Vi nữa, Bi nhờ? – Tôi nựng con cún
Mặt con Bi lúc này nhìn ngu không tả được, cứ ngơ ngơ, lưỡi thì lè ra, thở hồng hộc, nhìn là cười lộn ruột. Thấy Vivi làm mặt giận, tôi cũng quay sang nhìn, lần này là ngắm em kĩ hơn. Vivi hôm nay nghe lời tôi, mặc quần jeans bó dài, khoác áo len 7 màu cộng thêm cái mũ len trùm đầu và cặp kính Nobita, nhìn phải nói là yêu không chịu được. Tôi bế con Bi lên dí sát vào mặt Vivi:
- Sao chị Vi giận anh H thế, Bi quay lại với chị đây, gâu gâu! – Tôi giả tiếng chó, công nhận giống thật
- Hứ, ghét cái mặt! – Em vẫn quay đi
- Thôi mà, đừng có giận nữa không là Bi bị quẳng ra đường á! – Tôi đưa tay giả vờ ném con cún ra ngoài
Thế là cô nàng đành phải giật ngược lại rồi ôm vào lòng, vuốt ve liên tục:
- Ghét anh H rồi Bi ha, lần sau không cho anh H bế nữa! – Nói chuyện với chó như thật
- Thôi mà ghét anh chi phí lắm, yêu anh đi! – Tôi vòng tay qua kéo Vivi dựa đầu vào vai
- Hông thèm! – Vivi vẫn giả vờ giận dỗi mặc dù không phản kháng
- Này thì hông thèm
Nói rồi tôi hôn vô má Vivi một cái , mặt em chợt ửng đỏ rồi lại tiếp tục dựa vô tôi và…nựng con cún. Tôi thầm thì:
- Đi thôi cô, nhõng nhẽo hoài, mệt ghê!
- Dạ – Em cười rồi rón rén theo sau tôi, đuổi Bi mặt ngu vào nhà
Tôi đưa nón bảo hiểm cho em nhưng chợt nhớ là Vivi sẽ lại bắt tôi đội cho nên thôi tôi đội thẳng cho em luôn, cài quai đầy đủ, tôi kêu em leo lên xe và bắt…ôm tôi vào không là…gió thổi bay . Em lè lưỡi nhưng cuối cùng cũng ôm tôi chặt cứng, miệng cười hì hì. Ý định ban đầu của tôi là chở Vivi đi ăn bánh xèo, vì hồi nhỏ tôi rất thích món này, suốt ngày kêu 2 anh chị dẫn đi nhưng toàn phải ăn cái khác vì lý do…chờ lâu. Nhưng đi một lúc thấy trời hôm nay có vẻ hơi lạnh, đằng sau lại có người sưởi ấm nên tôi đổi ý chạy vòng vòng…quanh thành phố. Tôi đưa em đi hết khu này đến khu khác, lượn lên cả quảng trường 2-4 rồi vút xuống Viện Hải Dương học, đến nỗi em ngồi đằng sau mặt nhăn nhó, xụ ra một đống, than đói ầm trời. Nghe Vivi cằn nhằn một hồi thì tôi chán nên nhượng bộ chở em đi ăn. Thỉnh thoảng có vài thằng nhóc nhìn tôi, à không chắc là nhìn Vivi, mỗi lúc như thế tôi lại thọc tay ra sau cầm tay Vivi đút vào…túi áo khoác, mấy thằng ôn con kia cứ phải nói là máu dồn lên não. Em thì cứ cười liên tục làm tôi liên tưởng đến mấy con chó hồi nhỏ tôi hay nuôi, mỗi lần được thả ra khỏi nhà là nó cứ như điên dại, nhảy múa loạn xạ . Vòng vèo một lúc thì đến nơi, tôi đột nhiên dừng lại, hỏi:
- Có ăn không?
- Dạ có chứ, hihi!
- Tất nhiên rồi, phanh anh mới thay mà, hề hề! – Tôi cười khằng khặc trong khi Vivi ở đằng sau đấm thùm thụp vào lưng.
Tôi dắt xe đi gửi, kêu Vi vào trước nhưng em không chịu, cứ tò tò theo tôi rồi đợi vào chung, càng lúc càng thấy giống….2 đứa ngồi đợi chừng 10p thì có đồ ăn, tôi gắp cho em, em cũng gắp cho tôi, cả 2 cứ tíu tít như vợ chồng son khiến mấy người lớn trong quán cứ phải nói là tròn con mắt nhìn. Có 2 anh chị kia cũng nhìn rồi cười khiến tôi hơi ngại, nhưng Vivi vẫn bình thản, cứ hết gắp bánh cho tôi rồi lấy khăn cho tôi lau miệng khiến tôi sướng muốn nhảy cẫng lên nhưng đang ở nơi công cộng nên đành kìm chế lại. Cái cảm giác của ngày hôm ấy khiến tôi đến bây giờ vẫn không thể quên được, nó thú vị, hạnh phúc và ấm áp lắm, đời tôi được trải qua một lần âu cũng là phúc phận.
Đang ăn uống vui vẻ thì ông trời lại trêu ngươi chúng tôi, chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà mỗi lần tôi đang sung sướng, hạnh phúc thì lại gặp kì đà cản mũi, ông già nhạc phụ và thằng Đạt mặt hãm cũng tới và ngồi ăn ở ngoài, cả 2 bên đều đã thấy nhau. Trong khoảnh khắc tôi chửi thầm:
- Lời như đồn!
Chap 39:
Tôi dù trong lòng đang vô cùng cay cú và có phần tức giận nhưng cũng phải tỏ ra lịch sự và lễ phép bằng cách chạy ra chào một tiếng vì lúc này tôi đang đi cùng với con gái của ông ta, và quan trọng hơn hết là tôi muốn lấy lòng cả 2 đấng sinh thành của Vivi nên đành cắn răng làm vậy, nếu đi một mình thì còn lâu:
- Dạ, con chào chú! A! Bạn Đạt cũng tới ăn sáng à? – Tôi giả vờ niềm nở
Thằng Đạt mặt hầm hầm thiếu điều muốn bay lên đấm cho tôi một quả nhưng vì đang ở cùng với nhạc phụ và ở chỗ đông người nên nó không dám mà giả dụ nó có dám thì tôi cũng tiếp chiêu luôn chứ chẳng ngán, cái loại thích ra vẻ giang hồ thì tôi thấy nhiều rồi nhưng chỉ có vài thằng là biết võ thực còn lại toàn võ mèo cào, không đáng ngại. Nó giả bộ ngồi im làm thinh, chỉ chăm chú ngắm Vivi. Nhạc phụ bất ngờ lên tiếng đáp lại:
- Ừm, chào con, con đưa Vi đi ăn sáng à? – Tự dưng hôm nay lại kêu bằng “con” mới ác, chắc có biến
- Dạ, sáng chủ nhật nên con rủ Vi đi ăn luôn
- Thế 2 đứa tới lâu chưa?
- Dạ tụi con cũng xong rồi.
- Thế hai đứa ăn xong cứ về trước đi, lát chú với thằng Đạt còn bận việc – Chắc định chơi tôi sao?
- Dạ, chú ăn ngon miệng – Không hiểu sao lúc đó miệng mồm tôi trơn như bôi mỡ, mặt giả tạo không chịu được
- Ừm, cám ơn con, ra đi bé Vi nó chờ!
- Dạ, con đi, chào bạn Đạt nhé!
Tôi vẫy tay tươi cười chào nó, người ngoài nhìn vào cứ tưởng là 2 đứa bạn thân tình thương mến thương với nhau chứ ai ngờ 2 thằng này chỉ muốn bay vô mà làm một trận thôi. Thật ra cái tướng nó cũng to con hơn tôi một chút xíu, nhưng tât cả tôi đã dự trù rồi, nếu đánh võ thật không lại thì dùng hàng tá chiêu thức mà tôi học được khi xem WWE, từ John Cena đến Shawn Michaels, thích quả nào là tôi chiều nó quả đấy. Lại lan man một chút về cái WWE này, ngày còn nhỏ tôi và ông anh tôi cùng đám nhóc hàng xóm rất mê xem và bắt chước theo. Ông anh tôi và tôi là 2 đứa lớn nhất nên khôn hơn, suốt ngày lấy tụi nhỏ làm hình nhân để dùng chiêu. Tôi nhớ có lần thằng Tí bên cạnh nhà tôi bị ông anh tôi làm chiêu FU của John Cena khiến nó khóc thét, anh em tôi bị ba mẹ nó qua mắng vốn cộng thêm một buổi “tâm sự” bằng roi mây của ba, nghĩ lại vẫn còn sợ, nhưng mà thích . Đến giờ vẫn vậy, cứ thỉnh thoảng ông anh tôi nằm ngủ là tôi leo lên ghế nhảy xuống như Rey Mysterio làm ổng la oai oái, nhưng giờ lớn rồi nên không méc mẹ nữa mà đè nhau ra vật như thật. Trở lại với thực tế, tôi sau khi gửi lời chào “thương mến” đến với thằng Đạt và đóng một vở kịch mang tên “đạo đức giả” với ông già nhạc phụ thì quay lại chỗ ngồi với Vivi, cười, lần này là thật:
- Đi thôi cô bé!
- Anh nói chuyện gì với ba thế? – vivi thắc mắc
- À ba hỏi 2 đứa yêu nhau lâu chưa rồi khi nào tính kết hôn ? – Tôi làm mặt gian
- Ai mà thèm…lấy anh? – Mặt em đỏ bừng
- Vậy thôi đi về
Tôi đứng phắt dậy rồi kêu tính tiền, Vivi tưởng tôi giận thật nên làm mặt nhăn nhó, níu tay áo tôi giựt qua giựt lại:
- Đừng giận em mà!
Tôi không trả lời, móc tiền ra đưa cho cô chủ quán rồi chạy ra ngoài dắt xe để mặc cho Vivi cứ lẽo đẽo theo sau, mặt bí xị. Ra ngoài đường, tôi cũng giả lơ im lặng không nói một lời nào, đưa mũ cho em rồi vặn ga đi luôn, chẳng cài dùm như mọi khi. Vivi dựa đầu vào lưng tôi lí nhí:
- Vi xin lỗi mà, anh đừng giận Vi nữa!
- Thế sau này có lấy anh không để tính? – Tôi hỏi không cảm xúc
- Từ từ…mà, bây giờ…em chưa có…biết! – Em ấp úng nhìn dễ thương ra phết
- Vậy thôi, giận tiếp! – Tôi hứ một tiếng rồi quay lên lái xe
- Vi xin lỗi mà, anh mà bỏ Vi thì Vi biết làm sao, hức – Lại khóc
- Vậy có nghe lời anh không?
- Dạ nghe! – Vivi trả lời cực nhanh như sợ chậm một chút là tôi sẽ đổi ý vậy
- Từ nay Vi khóc ít thôi, anh không thích Vi khóc, hiểu chưa? – Tôi nắm tay em
- Dạ, em biết rồi, hì hì!
- Ừm, vậy mới ngoan chứ, hè hè!
Tôi chở em đi dạo biển, phố biển ngày đông tuy lạnh giá nhưng cũng không đủ để làm giảm bớt đi niềm hạnh phúc đang dâng trào trong tôi, trái tim như đang muốn cất lời, tôi bắt đầu hát, một bài hát mà khi còn nhỏ ngày nào tôi cũng ngân nga hát theo chiếc băng cassets mà ông anh tôi bật, đến giờ tôi vẫn nhớ và chắc có lẽ sẽ không bao giờ quên được, ca khúc Yesterday Once More, của ca sĩ nào tôi cũng không biết:
- When I was young, I listen to the radio, waiting for my favourite song, when they play I sing alone, it make me smile…
Vivi thì vẫn ôm tôi chặt cứng, tựa đầu sát vào lưng tôi và thì thầm…hát theo. Đã có lúc tôi ước gì cuộc đời mình sẽ mãi mãi được tận hưởng những giây phút như thế này, một ngày chủ nhật đẹp trời, tay trong tay cùng cô bạn gái dễ thương dạo khắp các con đường của nơi phố biển Nha Trang xinh đẹp. Một ước mơ vô cùng nhỏ nhoi nhưng chắc chắn là không bao giờ thực hiện được, chính vì ý thức được điều đó, tôi luôn trân trọng những giây phút ở bên cạnh Vivi, tôi luôn muốn làm em vui và tạo cho em thật nhiều hạnh phúc bất ngờ, tôi sẽ luôn che chở và bảo vệ cho em bất kể chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, nhưng bù lại em vẫn phải yêu tôi thật nhiều nhé, Vivi!
Luyên thuyên hồi lâu thì tôi đưa em về nhà, và dĩ nhiên là nhà…em. Em hí hửng chạy xuống mở cửa cho tôi dắt xe vào rồi lại chạy ra chơi với…Bi mặt ngu. Tôi rất thích chó, đặc biệt là mấy con chó dễ thương như thế này, nhưng lúc này tôi có hơi ghen tị với nó vì khi Vivi chơi với nó, em có vẻ rất vui. Ơ mà lúc chơi với tôi, em cũng vui đấy chứ, thế nên chẳng có gì để tôi phải rầu rĩ cả. Tôi mỉm cười, dắt xe vào để trong sân rồi chạy ra ngoài giành lấy con cún trong tay em một lần nữa. Tôi đè ngửa nó ra rồi gãi bụng, nó cứ lăn qua lăn lại rồi chốc chốc lại bật dậy nhìn dáo dác xung quanh như tìm kiếm cái gì đó. Em thì cứ nói tôi ác nhưng em đâu có biết mấy con chó rất thích được rờ bụng. Bi mặt ngu sau khi chán chê lại chạy béng đi chơi với con cún nhà hàng xóm, bỏ lại tôi và em đang ngồi…nhìn nhau. Một khoảng lặng bất chợt, nhưng âu cũng là một cái hay, vì người ta thường nói: “Cái gì quá cũng không tốt”, chúng tôi đã quấn quít bên nhau cả ngày, lâu lâu có được một chút tự do sẽ giúp cho cả 2 thấy hiểu được tầm quan trọng của nhau để từ đó tình cảm càng được vun đắp cho sâu đậm thêm. Tôi ngồi ngắm trời, ngắm mây và huýt sáo vi vu, thiếu điều ngâm thơ như các bậc danh nhân ngày xưa mà thôi. Chợt, chắc vì nhìn thấy bộ dạng đó của tôi, em phì cười, đứng dậy rồi kéo tôi vào trong nhà:
- Đi lên phòng ngồi, ngồi đây lát hồi anh bệnh Vi không lo đâu!
- Ai không lo? – Tôi cốc đầu Vivi, bây giờ tôi hết thích xoa, thích cốc đầu hơn
- Vi !
Em ngếch mặt lên nhìn thách thức, phải cái mặt này là của đứa nào không quen biết tôi đã vả cho rụng răng rồi, cơ mà lại là mặt của cô người yêu nên thôi, bỏ qua cũng được. Tôi giả ngu không quan tâm rồi bước đi tiếp làm cho em quê độ mặt xị một cục như cục…gạch.
Đi vô trong nhà, nhạc mẫu đang làm bếp, tôi cúi đầu lễ phép:
- Dạ con chào nhạc…í lộn cô ạ! – Xém nữa thì
- Ừ, cô chào con, con với bé Vi lên lầu ngồi chơi đi, khi nào xong cô gọi 2 đứa!
- Dạ vậy con xin phép cô!
- Ừ, 2 đứa đi đi, bé Vi không có bắt nạt “anh” H nhé! – Bà cười tủm tỉm, cố nhấn mạnh từ “anh” khiến Vivi ngượng ngùng giẫm chân bành bạch chạy đi
Chạy đến chỗ cầu thang, như muốn cãi lời mẹ, em nhõng nhẽo đòi tôi cõng lên cho bằng được, thế là tôi phải nai lưng ra làm con lừa thồ một núi hàng trên lưng. Thế nhưng thật tình thì tôi chẳng thấy nặng chút nào hết, có lẽ là vì sức mạnh của…tình yêu chăng? Dường như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi, em hỏi nhỏ:
- Anh cõng Vi có nặng không?
Tôi định nói là không nhưng như vậy không hay một chút nào cả, tôi nhớ một câu nói rất hay mà có lần tôi đã đọc được ở trên mạng, tôi đáp một cách nhỏ nhẹ, từ tốn:
- Rất nặng!
- Vậy thôi để tui xuống – Em nhăn nhó giận dỗi
- Thì anh cõng cả thế giới trên lưng sao không nặng cho được!
Phải nói lúc này mặt Vivi nhìn rất đáng yêu, đỏ bừng, e thẹn, khoé mắt lại còn hơi rưng rưng nữa chứ, quả thật câu nói vừa rồi của tôi quả là tuyệt vời và không thể chê vào đâu được, nó khiến cho em biết rằng tôi coi em quan trọng như thế nào và dù rằng có chuyện gì đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ lừa dối em. Vivi đánh yêu tôi một cái vào vai, thỏ thẻ:
- Ghét…ghê !
Tôi cõng em lên phòng, cho em ngồi lên giường rồi tôi định chạy ra ghế ngồi xem TV, thế nhưng em kéo tôi lại:
- Anh ngồi với Vi đi!
Nói rồi, em lại tựa đầu vào vai tôi, em bắt tôi kể chuyện cho tôi nghe, kể về những chuyện trong quá khứ của tôi. Tôi đã hứa rằng sẽ không giấu diếm em nên tôi đã kể một mạch toàn bộ câu chuyện cuộc đời mình, bao gồm cả mối tình đầu với Dung hay lần yêu thầm bé Nhàn. Vivi không nói lời nào, em lẳng lặng ngồi nghe một cách ngoan ngoãn. Thỉnh thoảng em lại đưa tay lau mồ hôi cho tôi, cái cảm giác ấy đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một, một cảm giác rung động khó tả mà có lẽ mãi sau này tôi cũng sẽ không bao giờ dám quên, cảm giác hạnh phúc vô bờ bến, cảm giác chỉ có trong tình yêu.
Khi câu chuyện của tôi kết thúc cũng là lúc mẹ em hoàn thành bữa trưa ở dưới nhà rồi gọi tôi và em xuống ăn. Chưa kịp nói gì thì Vivi đã nhảy tót lên lưng tôi bắt tôi cõng xuống lầu. Bỗng, tôi hơi khựng lại khi ở chỗ bàn ăn kia, không chỉ có một, mà là tới…3 người.
Còn tiếp…
Chap 40:
Trên bàn ăn có sự hiện diện của 3 người chứ không phải là mỗi nhạc mẫu, 2 con kỳ đà cản mũi chính là ông già nhạc phụ và thằng Đạt mặt hãm. Đến lúc này thì tôi đã lờ mờ đoán được lý do của buổi “lễ” hôm nay, chắc là thông báo rằng thằng Đạt sẽ học chung lớp với Vi và tôi nên 2 đứa tôi cần giúp đỡ nó hay đại loại thế. Thấy 2 người ở đó, tôi có hơi chút bối rối và giật mình nhưng dù gì Vivi cũng đang cõng Vivi xuống nên tôi cố làm ra vẻ thật sự tự nhiên mặc cho Vivi đang đỏ mặt trên lưng tôi. Tôi đưa Vivi xuống thật nhanh, em nhảy xuống rồi ngồi tọt vào ghế, dĩ nhiên là bên cạnh mẹ. Tôi cúi đầu lễ phép:
- Dạ con chào chú!
Ba của Vivi có lẽ đang có âm mưu gì hoặc chí ít lúc đó tôi đinh ninh là vậy vì mấy ngày trước ông ta còn xưng hô với tôi một cách xa lạ và có phần phân biệt, thế mà mới hồi sáng hôm nay gặp mặt lại tỏ ra niềm nở và thân thiết đến lạ khiến tôi dù có cứng đến mấy cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ. Và bây giờ đây cũng vậy, nhạc phụ tỏ ra vô cùng vui vẻ và thản nhiên:
- Ừm, 2 đứa vô ngồi ăn đi!
Tôi vâng dạ rồi chạy vô bàn ngồi, tất nhiên là ngay cạnh… Vivi. Nhạc mẫu thì chạy xuống bếp làm nốt vài món ăn. Ngồi nói chuyện một lúc thì nhạc phụ chạy ra ngoài nghe điện thoại, chắc là của đối tác vì tôi nghe thấy có cái gì mà “dự án” với “dự định”. Còn lại 3 đứa trên bàn, thằng Đạt thì nhìn tôi chằm chặp, mắt mũi muốn toé lửa chỉ chực chờ là bay vô hốt tôi về thành dưỡng sức. Tôi cũng cố làm ngơ, coi nó như không tồn tại rồi quay sang nhéo mũi Vivi thay cho lời thách thức, chỉ tội cho Vivi, cô nàng bị nhéo bất ngờ thì giật bắn người, mặt mày nhăn nhó quay sang đấm tôi thùm thụp:
- Em ghét anh!
- Anh yêu em, hehe! – Tôi kê mặt sát vào má em
Vivi đỏ mặt đẩy tôi ra xa, tôi khoái trá cười khì khì để mặc cho thằng Đạt đang há hốc mồm cộng thêm ánh mắt hình viên… pháo đang nhìn tôi thằng mặt. Và tôi vẫn tiếp tục bài cũ của mình, giả ngu và bơ nó đi, cứ thế mà chọc ghẹo Vivi, nhìn cô bé của tôi chốc chốc lại nhăn nhó cũng dễ thương ra phết .
2 đứa ngồi trêu nhau một hồi thì cả nhạc phụ và nhạc mẫu đều đã có mặt ở bàn ăn báo hiệu một bữa ăn vô cùng “đầm ấm” và “thân thương”. Mở đầu câu chuyện, nhạc mẫu tuyên bố lý do bữa cơm “thân mật”:
- Chẳng là hôm nay có Đạt, bạn ngày xưa của bé Vi vô Nha Trang học nên mẹ tổ chức bữa cơm nhỏ cho